Thiếu Tướng Lê Văn Hưng theo học khóa 5 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Ðức và mãn khóa vào tháng 1/1955. Sau ngày
ra trường, Ông phục vụ tại chiến trường Miền Tây. Ông đã trải qua các chức vụ chỉ huy từ cấp Đại Đội, Tiểu Đoàn,
và Trung Đoàn thuộc Sư đoàn 21. Năm 1966, Thiếu tá Lê Văn Hưng, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 2/Trung Đoàn
31/ Sư Đoàn21, được các phóng viên chiến trường vinh danh là một trong năm ngũ hổ U Minh Thượng.
Năm 1968, Trung tá Lê Văn Hưng, Trung đoàn trưởng Trung đoàn 31/ Sư Đoàn 21, lập nhiều chiến tích tại chiến
trường Hậu Giang và được thăng cấp Đại Tá. Giữa tháng 6/1971, Ông được bổ nhiệm giữ chức vụ Tư Lệnh Sư
Đoàn 5. Sau hơn 9 tháng, Ông được thăng cấp Chuẩn Tướng và tiếp tục giữ chức Tư Lệnh Sư Đoàn này và cũng
nổi tiếng với danh hiệu “ Anh Hùng Tử Thủ An Lộc”






























   Quân xâm lăng Bắc cộng, tay sai Tàu Cộng, nhắm vào An Lộc vì An Lộc quan sát những căn cứ địa của
chúng ở gần biên giới Việt Miên. Thị trấn này về mặt chiến lược là tiền đồn cho Tỉnh Bình Dương và Thủ Đô Sài
Gòn. Do đó, tuy An Lộc chỉ là một thị trấn nhỏ bé nhưng về chiến lược thì rất quan trọng đối vớỉ Thủ Đô Sài-Gòn;
cho nên Cộng Sản Bắc Việt chọn làm mục tiêu tấn công với hy vọng chiếm được vị-trí này thì dễ dàng đe dọa Thủ
Đô Sài-Gòn.
   Rạng ngày 5-4-1972, quân xâm lược Bắc cộng, tay sai Tàu Cộng, quyết chiếm được An Lộc bằng mọi giá trước
ngày 20-4-1972 với ý đồ sẽ trình diện cộng phỉ Miền Nam vào ngày 8-6-1972 tại đây. Để dứt điểm An Lộc, bọn
chúng di chuyển khoảng 40,000 quân từ Bắc vào Nam với hỏa lực pháo binh đầy đủ; bọn chúng tin chắc sẽ tiêu
diệt Sư Đoàn 5 VNCH và đặt chân lên thị trấn An Lộc. Bọn chúng điên cuồng pháo kích vào thị trấn nhỏ bé này
chưa từng thấy trong lịch sử thế chiến, có lúc đến gần 8,000 quả trong 1 ngày như ngày 11-5. Tính chung hơn 2
tháng, thành phố An Lộc đã chịu đựng hơn 200,000 quả đạn đủ loại. Rất it người được dịp chứng kiến tận mắt
thành phố An Lộc hoang tàn đổ nát sau cơn pháo kích, nhưng ai ai cũng có thể hình dung những đổ nát của thị
trấn nhỏ bé này với một tưởng tượng rằng cứ chừng 20 thước vuông đất thì bị tàn phá bởi một quả đạn pháo kích
của Cộng Sản Bắc Việt. Với "mật độ pháo kích" này, không có một vật gì ở thị trấn An Lộc không ghi nhận dấu vết
tàn phá; từ cột điện, cây cối, cho đến chiếc lon sữa bò vứt ngoài đường phố cũng ít nhất bị trúng miểng pháo. Dưới
trận pháo kinh hoàng của đoàn quân xâm lược Tàu Cộng, thật ít người được chết chỉ 1 lần. Mộ mới đắp vài phút,
đạn pháo kích của quân thù lại rơi vào. Xác người chết vốn không còn nguyên vẹn lại bị sát hại thêm một lần nữa
bởi mộng xâm lăng của Tàu Cộng và tay sai của chúng, Bắc cộng. Ngày 15-4, quân bành trướng Tàu Cộng và bọn
tay sai dã thú man rợ Bắc cộng đã pháo kich vào nhà Thờ và nhà Thương An Lộc giết hơn 10 ngàn dân chúng trú
núp.
   Thành phố An Lộc anh hùng này vẫn đứng vững và trở thành biểu tượng cho tinh thần chiến đấu của Dân Quân
Việt-Nam Cộng- Hòa. Bắc cộng, tay sai Tàu cộng, đã pháo kích hơn 200 ngàn trái đạn đủ loại trong khoảng 2
tháng, cộng quân đã làm An Lộc sụp đổ toàn diện, hàng ngàn Dân Quân VNCH đã anh dũng hy sinh bên trong thị
trấn nhỏ bé. Một số hỏa tiển 122, 107, và nhiều loại đạn khać đã rơi chung quanh bộ chỉ huy của Thiếu Tướng Lê
Văn Hưng,Chỉ Huy Trưởng Sư Đoàn 5, nhưng chỉ làm hư hại phần ngoài của khu vực này.      Âm mưu xâm chiếm
nước Việt-Nam Cộng-Hòa của Tàu Cộng cũng như bọn dã man tay sai bán nước Bắc Cộng đã bị Dân Quân An
Lộc bẻ gãy. Quân cộng áp dụng chiến thuật tiền pháo hậu xung; cho nên sau mỗi đợt pháo kích, Tàu Cộng và bọn
tay sai bán nước Bắc cộng dùng chiến xa T-54 tấn công vào tuyến phòng thủ của Dân Quân An Lộc mở đường
cho các đơn vị bộ binh của chúng xông vào giết hết Dân Quân trú phòng. Người dân An Lộc nguời lính An Lộc
dùng những khẩu M-72 chống chiến xa với tầm hiệu quả không quá 150 thước tiêu diệt từng chiếc tăng địch và
phải cận chiến để đánh bật từng đơn vị cộng quân đã xâm nhập vào thị trấn.
     Ngày 8 tháng 6 năm 1972, Tiểu Đoàn 6 Dù tiêu diệt từng toán quân cướp cộng và vào "bắt tay" với Dân Quân
An Lộc; chấm dứt 68 ngày vây hãm An Lộc của quân Cộng Sản Quốc Tế. Ngày 12 tháng 6 năm 1972, Liên Đoàn
81 Biệt Cách Dù chiếm lại Đồi Đồng Long, một cao điểm chiến lược bên ngoài Thị Xã; lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ phất
phơ trên đỉnh Đồng Long. Thiếu Tướng Lê Văn Hưng tuyên bố ngắn gọn với thông tín viên đài VTVN: "Thành phố
An Lộc đã được hoàn toàn giải tỏa". Về sự nhiệm mầu đã giúp cho An Lộc đứng vững, Tướng Lê Văn Hưng người
hùng tử thủ An Lộc đã viết như sau: "An Lộc đã đứng vững suốt 3 tháng cam go nhờ vào tinh thần chiến đấu kiên
cường của toàn thể quân dân anh hùng nơi thị xã nhỏ bé thân yêu của đất nước".
   Thiếu Tướng Lê Văn Hưng, người hùng An Lộc, một trong những vị tướng lãnh tài đức của Quân Lực Việt-Nam
Cộng-Hòa. An Lộc nhỏ bé, nhưng chiến thắng An Lộc quá vĩ đại. An Lộc điêu tàn nhưng chiến thắng An Lộc là một
hào quang rực rỡ. Vĩ đại đến nỗi Tướng Paul Vanuxem, cựu Tướng lãnh Pháp tại Đông Dương, đã tạm gác công
việc tại Paris để bay ngay sang Việt Nam thăm cho được thành phố nhỏ bé này; và sau đó đã ca ngợi trên tờ
Carefour xuất bản tại Ba Lê như sau: "Chiến thắng An Lộc là chiến thắng lịch sử vĩ đại hơn bất cứ một chiến thắng
nào trên thế giới. An Lộc đúng ra phải thất thủ ngay từ lúc đầu của cuộc tấn công nhưng hai tháng sau An Lộc vẫn
còn đứng vững. Người ta nhận định một cách vẻ vang rằng trong lịch sử chiến tranh cận đại không có một chiến
thắng nào tương tự như thế. An Lộc đã trở nên một biểu tượng của sự chịu đựng anh hùng. An Lộc đã đứng vững
dưới những trận bão lửa là nhờ ở sự can đảm của chiến sĩ Việt-Nam Cộng-Hòa. An Lộc đã đứng ngạo-nghễ cho
chúng ta, cho sự tự do của chúng ta, và cho tương lai của chúng ta." Càng ngẩn ngơ trước cảnh đổ nát của An
Lộc, Tướng Vanuxem càng ngưỡng mộ người lính VNCH, ngưỡng mộ đến nỗi ông ta nói lên ý định đưa con cháu
sang đầu quân dưới cờ Việt-Nam Cộng-Hòa. Tất cả những hào-quang mà An Lộc có được là nhờ tài đức lảnh đạo
chỉ huy lỗi-lạc của Thiếu Tướng Lê Văn Hưng.


















    Ngày 3 tháng 9/1972, Thiếu Tướng Lê Văn Hưng được bổ nhiệm Tư Lệnh Phó Quân Khu 3. Một năm
sau, Thiếu Tướng Lê Văn Hưng được bổ nhiệm làm Tư lệnh Sư đoàn 21. Tháng 10/1974, Ông đảm nhận chức vụ
Tư lệnh phó Quân Đoàn 4.
   Khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức trao quyền lại cho Phó Tổng Thống Trần Văn Hương, tình hình
chính-trị trong nước Việt-Nam Cộng-Hòa rất là đen tối, và nhiều áp lực buộc cụ Trần Văn Hương trao quyền lại cho
Dương Văn Minh, Tướng chỉ biết ký lệnh đầu hàng. Ngày 29/4/1975 Vũ Văn Mẫu và Dương Văn Minh trên đài phát
thanh Sài Còn ra lệnh tất cả người Mỹ phải rời Việt Nam trong vòng 24 tiếng đồng hồ, thì chính lúc đó "kế hoạch
hành quân mật của hai vị Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam và Thiếu Tướng Lê Văn Hưng đã hoàn tất."
     Tướng Nguyễn Hữu Hạnh, người thay thế Tướng Vĩnh Lộc, vào những ngày giờ cuối tới tấp điện thoại về Cần
Thơ. Ông Hạnh đã dùng tình cảm chiến hữu, dùng nghĩa đàn anh thân thuộc, khẩn khoản yêu cầu Tướng Hưng về
hợp tác với Dương Văn Minh và Nguyễn Hữu Hạnh. Nhiều lần qua cuộc điện đàm với Tướng Nguyễn Hữu Hạnh;
Thiếu Tướng Lê Văn Hưng đã luôn khẳng định: "Không hợp tác với Dương Văn Minh. Không đầu hàng Cộng Sản.
Tử chiến đến cùng."
    Tổ Quốc, Danh Dự, và Trách Nhiệm. Thiếu Tướng Lê Văn Hưng đã ba lần từ chối lời mời di tản sang
ngoại quốc của viên cố vấn Mỹ, cương quyết ở lại tử chiến bảo vệ mảnh đất Vùng 4. Viên cố vấn Mỹ hối thúc, đợi
chờ không được, và sau cùng chán nản buồn bã bỏ đi.
Trong khi Sài Gòn bỏ ngỏ đầu hàng thì Cần Thơ vẫn an ninh tuyệt đối. Ngày 29 tháng 4 năm 1975 chưa có một
đồn nào, dù ở quận lỵ xa xôi hẻo lánh, ở Vùng 4 lọt vào tay giặc Cộng. Kế hoạch hành quân đã thảo xong. Vũ khí
lương thực đạn dược sẵn sàng. Tất cả đều chuẩn bị cho các cánh quân di chuyển, sẽ đưa về các tuyến chiến đấu.
Kế hoạch di quân, phản công, và bắt tay nằm trong mật lịnh hành quân đó. Vùng 4 có nhiều địa thế chiến lược có
thể kéo dài cuộc chiến ngăn chận sự tiến công của loài quỉ đỏ Bắc cộng một thời gian, và sau đó sẽ phản công.
   Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam và Thiếu Tướng Lê Văn Hưng vẫn còn liên lạc với các cánh quân đang chạm
địch. Nhiều cánh quân nồng cốt được đưa về thị xã Cần Thơ để bảo vệ Bộ Chỉ Huy Quân Đoàn, nằm chung quanh
vòng đai Alpha. Từ 2 giờ đến 4 giờ chiều ngày 30 tháng 4, giờ đã điểm. Đúng theo kế hoạch lệnh hành quân bắt
đầu. Nhưng hỡi ôi, khi liên lạc đến các cấp chỉ huy của các đơn vị thì mới hay họ chưa biết tý gì về kế hoạch, chưa
rục rịch chi hết, ngoài việc thay đổi các cuộc bố trí từ sáng đến giờ phút này. Tìm kiếm Đại Tá an ninh, người
mà đã lãnh nhiệm vụ phân phối phóng đồ và lệnh hành quân mật đến các đơn vị, thì mới vỡ lẽ ra vị sĩ quan này đã
đưa vợ con tìm đường tẩu thoát sau khi ném tất cả mật lệnh vào tay vị Đại Úy dưới quyền. Các phóng đồ và lệnh
hành quân mật cũng đã biến mất. Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam và Thiếu Tướng Lê Văn Hưng rất là uất-ức. Bối
rối trước hoàn cảnh, Thiếu Tướng Lê Văn Hưng buồn-bã thất vọng, những đường gân trán nổi vòng lên, và Ông
đánh mạnh xuống bàn khi thấy kế hoạch sắp xếp thật tinh vi bị kẻ phản bội hèn nhát làm gãy đổ bất ngờ.
Bốn giờ 45 chiều ngày 30/4/75, Tướng Hưng rời bỏ văn phòng ở Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn 4, về bộ chỉ huy phụ.
Năm giờ rưỡi chiều ngày 30 tháng 4, Thiếu Tướng Lê Văn Hưng gọi máy liên lạc với Tướng Mạch Văn Trường, ra
lệnh đưa hai chi đội thiết giáp tới án ngữ ở dinh Tỉnh Trưởng để bảo vệ Bộ Chỉ Huy Sư Đoàn 21 mới về đóng nơi
đây. Sau đó Thiếu Tướng Lê Văn Hưng tiếp tục liên lạc với các đơn vị đang tiếp tục chạm súng ở các tiểu khu và
đồng thời Ông mời Tướng Mạch Văn Trường cùng các đơn vị trưởng ở chung quanh vòng đai thị xã Cần Thơ về
họp.
     Sáu giờ 30 chiều ngày 30 tháng 4, khi các vị sĩ quan vừa ra đến cổng thì thấy một nhóm người tại Thị Xã Cần
Thơ, khoảng 10 người, đang chực sẵn.Họ, với tư cách đại diện dân chúng thị xã, xin gặp Tướng Hưng và phát biểu
"Chúng tôi biết Thiếu Tướng không bao giờ chịu khuất phục,nhưng xin Thiếu Tướng đừng phản công. Chỉ một
tiếng lệnh của Thiếu Tướng phản công, Việt Cộng sẽ pháo kích mạnh mẽ vào thị xã. Thị Xã Cần Thơ sẽ nát tan và
thành bình địa như Thị Trấn An Lộc. Dù sao, vận nước đã như thế này rồi, xin Thiếu Tướng hãy vì dân chúng, bảo
toàn mạng sống của dân, dẹp bỏ tánh khí khái, can cường..." Ngay khi nghe lời nói quái-ác này, Thiếu Tướng Lê
Văn Hưng đứng như chết lặng. Một vài phút sau, Thiếu Tướng Lê Văn Hưng nở nụ cười và trả lời: "Xin các ông yên
lòng. Tôi sẽ cố gắng hết sức để tránh gây thiệt hại cho dân chúng." Toán người ấy ra về.
     Trở lại với chính mình, Thiếu Tướng Lê Văn Hưng liên tưởng đến tấm gương cụ Phan Thanh Giản khi bị mất ba
Tỉnh Miền Đông, rồi cũng vì dân chúng mà cụ Phan phải chịu nhường thêm ba Tỉnh Miền Tây cho quân Pháp. Cụ
Phan không muốn nhìn thấy dân chúng điêu linh và cũng không để mất tiết tháo, và bó tay làm nhục quốc sĩ; Cụ
Phan Thanh Giản đãn nhịn ăn rồi uống thuốc độc quyên sinh. Trầm ngâm vài giây, Thiếu Tướng Lê Văn Hưng nói
với chinh mình: "Thà chết chứ đâu thể bó tay trơ mắt nhìn Việt Cộng tràn vào."
    Sáu giờ 45 chiều ngày 30 tháng 4, Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam điện thoại cho Thiếu Tướng Lê Văn Hưng
thăm hỏi tình hình các nơi. Thiếu Tướng Lê Văn Hưng báo với Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam về việc đại
diện dân chúng thị xã đến yêu cầu thẳng với Ông. Thiếu Tướng Lê Văn Hưng cũng cho Thiếu Tướng Nguyễn
Khoa Nam biết đặc lệnh truyền tin mới nhất sẽ giao cho người tín cẩn phân phối. Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam
cho Thiếu Tướng Lê Văn Hưng biết là ông đã cho thu băng lời lêu gọi dân chúng và thông điệp này sẽ cho đài
phát thanh Cần Thơ phát thanh. Nhưng than ơi! thêm một lần gãy đổ đau lòng nữa, Đài Phát Thanh Cần Thơ bị
nội ứng trước đó và viên giám đốc đài bị uy hiếp; thay vì phát thanh thông điệp của Thiếu Tướng Nguyễn Khoa
Nam chúng phát lời kêu gọi của tên cướp cộng Thạch. Khoảng mười phút sau, nhân viên Đài Phát Thanh phản
công và phát thanh lời kêu gọi của Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam . Muộn màng rồi, dân chúng thì rối loạn và
Quân Đoàn thì một phần tự động tan hàng …quân số giảm dâǹ dần…
    Thiếu Tướng Lê Văn Hưng, Tư Lênh Phó Quân Đoàn IV, mời tất cả sĩ quan binh sĩ còn tụ họp dưới nhà lên văn
phòng. Mọi người đứng xếp hàng nghiêm trang và vô cùng cảm động. Giờ phút từ biệt giữa những người từng bao
ngày sống chết bên nhau sắp đến.Thiếu Tướng Lê Văn Hưng dõng dạc nói: "Tôi không bỏ các anh và đưa vợ con
trốn sang ngoại quốc. Như các anh đã biết, cuộc hành quân đã bị gãy đổ nửa chừng. Tôi không phản công vào
phút chót là vì dân chúng. Tôi không muốn Việt Cộng pháo kích bừa bãi và biến Cần Thơ thành An Lộc thứ hai. Tôi
cũng không chịu nhục đầu hàng. Các anh đã từng cộng tác với tôi, có những lúc các anh lầm lỗi tôi rầy la; rầy la ở
đây không có nghĩa là ghét bỏ mà rầy la là để mến thương nhau và để xây dựng cho nhau. Mặc dầu đất nước ta bị
bán đứng, bị dâng cho Bắc cộng, nhưng các anh không trực tiếp chịu tội với quốc dân; chính những người
trực tiếp nắm vận mệnh các anh, mới chính là những kẻ trọng tội. Xin các anh tha thứ cho tôi những lỗi lầm, nếu
có. Tôi bằng lòng chọn cái chết. Tướng mà không giữ được nước, không bảo vệ được thành, thì phải chết theo
thành theo nước; chớ không thể bỏ dân, bỏ nước, trốn chạy, cầu an. Tôi chết rồi, các anh hãy về với gia đình vợ
con. Nhớ rõ lời tôi căn dặn:‘Đừng bao giờ để bị Cộng Sản tập trung các anh, dù tập trung dưới bất cứ hình thức
nào.’ Tôi có lời chào vĩnh biệt các anh."
    Thiếu Tướng Lê Văn Tướng Hưng đưa tay chào và bắt tay từng người một. Mọi người đều khóc. Đến bên Thiếu
Tá Phương và Trung Úy Nghĩa, Ông nói: "Xin giúp đỡ giùm vợ con tôi. Vĩnh biệt tất cả." Mọi người đều đứng yên
không ai nói lên được lời nào. Thiếu Tướng Lê Văn Hưng ra lệnh cho tất cả mọi người phải ra ngoài. Không ai chịu
đi. Thiếu Tướng Lê Văn Hưng phải sô từng người ra cửa. Thiếu Tướng Lê Văn Hưng quay vào văn phòng đóng
chặt cửa lại.  Trung Úy Nghĩa đứng trước cửa chờ lệnh.  Tiếng nổ nghe chát chúa vang lên vào lúc 8 giờ 45 phút
tối ngày 30 tháng 4 năm 1975, Thiếu Tướng Lê Văn Hưng đã tuẩn-tiết vào tối ngày 30 tháng 4 năm 1975 tại Cần
Thơ.
   Thiếu Tướng Lê Văn Hưng, Tư Lênh Phó Quân Đoàn IV, vị Tướng Lãnh bách chiến bách thắng của QUÂN LỰC
VIỆT-NAM CỘNG-HÒA đã từng làm cho quân xâm lăng Bắc cộng cũng như quân xâm lược Tàu cộng khiếp vía kinh
hồn. Thiếu Tướng Lê Văn Hưng là vị Tướng thương dân mến nước, bất cứ hoàn cảnh nào Ông cũng lo bảo-toàn
sinh mạng của dân chúng vùng IV và bảo-vệ tài-sản  khốn-khó của người dân hiền-hòa miền Nam, không ban lệnh
hành quân cuối cùng mà hướng theo gương tuẩn-tiết của Cụ Phan Thanh Giản và Ông đã ra đi với sự ngậ̣m-nguồi
thương nhớ của Dân Quân VIỆT-NAM CỘNG-HÒA. Hình-ảnh hào-hùng của Thiếu Tướng Lê Văn Tướng Hưng, vị
Tướng tài-ba lỗi-lạc anh-dũng của QUÂN LỰC VIỆT-NAM CỘNG-HÒA, luôn in vào tiềm-thức mọi người Dân VIỆT-
NAM CỘNG-HÒA và mọi Quân Nhân VIỆT-NAM CỘNG-HÒA.
   Hàng năm vào ngày Ba Mươi tháng Tư, tất cả Dân Quân Cán Chính VIỆT-NAM CỘNG-HÒA đều tưởng nhớ đến
Thiếu Tướng Lê Văn Hưng, Tư Lênh Phó Quân Đoàn IV; nhắc nhớ công ơn của Ông đã luôn chịu đựng mọi gian-
khổ hiểm-nguy để bảo vệ sự yên vui, êm-ấm, và tự do cho dân chúng VIỆT-NAM CỘNG-HÒA. Toàn Dân Toàn
Quân VIỆT-NAM CỘNG-HÒA quyết tâm đánh đuổi quân xâm lăng  Bắc cộng, tay sai Tàu cộng, ra khỏi lảnh -thổ
Quốc-Gia VIỆT-NAM CỘNG-HÒA và xây dựng Đền Thờ Thiếu Tướng Lê Văn Hưng ngay nơi Thiếu Tướng đã tuẩn-
tiết.
                                                                               
                                                                     Trần Văn Tài                                                                                      
                                               Sinh Viên Sĩ Quan Thủ-Đức, Khóa 4/70



***TàI liệu tham Khảo***
-        Giờ Phút Cuối của Thiếu Tướng Lê Văn Hưng tác giả Bà Lê Văn Hưng nhũ danh Phạm Thị Kim Hoàng
-        en.wikipedia.org/Le_Van_Hung
-        Những Anh Hùng tuẩn-tiết của Quân Lực Việt-Nam Cộng-Hòa  tác giả   Phạm Phong Dinh
-        Sự thật về cáI chết của Tướng Lê Văn Hưng  tác giả  Sơn Tùng

**Ghi chú**                
            - An Lộc, Thị Xã của Tỉnh Bình Long, trước đây là một thị trấn nhỏ gọi là Hớn Quản thuộc Tỉnh Thủ Dầu
Một. Thời Đệ Nhất Cộng Hòa, Tỉnh Bình Long được thành lập gồm 3 quận Chơn Thành, Hớn Quản, Lộc Ninh. Từ
ngày đó, Quận Hớn Quản mang tên mới là An Lộc. Quận An Lộc gồm cả thành phố tỉnh lỵ rộng 740 cây số vuông
với khoảng 44 ngàn dân, đa số tập trung vào xã Tân Lập Phú. Tỉnh Bình Long nằm sát biên giới Kampuchea với
diện tích 2,240 cây số vuông, gồm trên 76 ngàn dân. Chung quanh Thi. Xã An Lộc là những đồn điền cao su ngút
ngàn. Đồi Gió, Đồi 100, Đồi Đồng Long là những cứ điểm quân sự quan trọng bảo vệ Thị Xã An Lộc.